Quyển lưu bút
Cập nhật: 04/01/2010

Dạy tiếng Anh ở Nhật là một phần thưởng tuyệt vời. Tôi đến đây vì khao khát phiêu lưu, du lịch và để thư giản. Nhưng tuyệt vời thay, tôi có được tất cả những thứ đó và còn nhiều hơn thế nữa. Tôi đi khắp nơi trên hòn đảo Honshu, viết năm bài báo, đọc trên sáu mươi cuốn sách, viết bốn truyện ngắn, kết bạn với nhiều giáo viên và sinh viên xuất sắc trên khắp thế giới. Tôi đã được nhận và có cơ hội để đền đáp.
Nhưng tâm hồn tôi lại gắn chặt với những sinh viên của mình – những nhà kinh doanh sắp chuyển công tác đến Mỹ, những người nội trợ muốn mở rộng chân trời của họ, những học sinh trung học có tham vọng vào một trường đại học ở Mỹ.
Trong suốt khóa dạy năm đó, tôi thường mơ hồ không biết ai là học trò và ai là người dạy. Học sinh được sự giáo dục còn tôi cảm thấy thoải mái, giúp tôi hiểu hơn về văn hóa Nhật Bản. Họ vỗ tay ủng hộ khi tôi vật lộn với những ký tự hiragana đầu tiên. Họ đi cùng tôi hết cửa hiệu này đến cửa hiệu khác chỉ để tìm ra món bơ đậu suốt ba tháng. Họ chỉ tôi cách xếp những con thiên nga origami bằng giấy và đưa tôi đi chèo tuyền trên sông. Họ mời tôi tham gia vào những buổi tiệc trà truyền thống và lễ omisoka, ngày tết ở Nhật Bản. Họ dẫn tôi đến nhà và đãi tôi những bữa ăn mà họ đã chuẩn bị bằng cả sự trân trọng. Họ cũng dẫn tôi đến một ngôi đền và chỉ tôi cách xin xăm, rồi họ tụ tập xung quanh tôi và kêu lên “Cô có nhiều điều may may mắn quá! Cô may mắn lớn!”
Vài tuần cuối cùng trước khi tôi chuẩn bị trở về nước, tôi ngập trong những buổi tiệc sayonara và quà tặng. Rất nhiều sinh viên tặng tôi ví bằng thổ cẩm, hộp trang sức, khăn tay thêu, bông tai ngọc bích và những chiếc khay Trung Hoa nạm vàng rất đẹp. Chúng tôi cùng đi hát karaoke, ôm chầm lấy nhau, nắm tay nhau và trao nhau không biết bao nhiêu lời tạm biệt. Tôi cố kìm nén cảm xúc trong lòng nhưng lại làm họ rơi nước mắt khi hứa chắc chắn rằng tôi sẽ viết thư cho họ.
Tối nay là đêm dạy cuối cùng của tôi, và tôi đã kết thúc nó bằng một lời dặn dò chân thành cho lớp học thân yêu của mình. Họ là những sinh viên nâng cao, qua một năm họ đã học cách thảo luận các đề tài chính trị, học tiếng lóng, đóng vai và tìm hiểu những điều kỳ lạ của những nền văn hóa khác nhau. Chúng tôi cùng nhau cười đùa.
Khi tôi đang chuẩn bị cho lớp học cuối cùng này, Mika, hiệu trưởng của trường, gọi tôi ra. Tôi bước vào phòng và thấy các nhân viên đang đứng xung quanh cùng một vài học sinh, tay trong tay, ánh mắt hướng về phía tôi. Mika trao cho tôi món quà cuối cùng.
Tôi cần thận mở lớp giấy gói bên ngoài, vì nghi thức tặng quà cũng quan trọng như chính món quà đó vậy. Miếng giấy gói từ từ được mở và tôi nhận ra đó là một quyển lưu bút. Bà hiệu trưởng nói đã chuẩn bị nó vào đêm qua sau nhiều tuần mày mò cùng với sinh viên. Tôi thấy mắt bà đỏ lên. Và tôi lật trang bìa ra.
Đầy các trang giấy là những bức anh chụp vội của toàn bộ học sinh tôi. Bên cạnh những tấm hình là dòng ghi chú cá nhân được từng người viết lên những tờ giấy hình vuông nhỏ đầy màu sắc. Họ trang trí lên đó bằng những hình trái tim, khuôn mặt mỉm cười, mặt những chú mèo con và những đường viền kim tuyến, những chấm nhỏ và hình tam giác.
Tôi biết những học sinh của tôi đã phải vất vả như thế nào để ghép các từ lại với nhau tạo thành những vế câu đơn giản, và khi tôi đọc, những xúc cảm cố kìm nén bỗng chốc vỡ òa.
Xin cám ơn vì sự dạy dỗ tận tâm của cô. Em đã được dự một khóa học thú vị. Có thể một ngày nào đó em sẽ đến Mỹ. Em sẽ nhớ cô mãi. Em đã rất thích thú khi học tiếng Anh. Cám ơn vì mọi điều cô làm cho em. Em rất buồn khi cô về Mỹ. Xin đừng quên những kỷ niệm ở Nhật Bản.
Nước mắt của tôi bắt đầu rơi. Tôi sờ vào từng chữ đã trở nên trôi chảy sau một năm. Tay tôi nhẹ nhàng chạm vào những trang giấy. Và bằng những ngón tay của mình tôi khắc họa lên khuôn mặt của họ. Tôi đóng cuốn lưu bút lại và ôm nó vào lòng, giữ chặt nó trong trái tim tôi.
Quyển lưu bút đã lưu giữ họ mãi mãi. Có thể tôi rời xa đây, nhưng sẽ mang từng người theo tôi về Mỹ.
Gina Maria Jerome
|