Thứ sáu, ngày 10/09/2010
Trang chủ Định hướng nghề nghiệp Đào tạo - Việc làm Chuyên mục kinh doanh Kể chuyện doanh nhân Đường đến thành công Sắc màu cuộc sống
Vẫn muốn cùng anh
Cập nhật: 12/11/2009

Cách đây bảy năm, vào một ngày chủ nhật lạnh lẽo, tôi đứng nơi cổng vòm nhà thờ với những ngọn gió mơn man trên tóc và cái cười ngốc nghếch đến tận mang tai cùng cảm giác hụt hẫng của một kẻ ngờ nghệch khi chợt nhận ra bản thân mình đang vô cùng hoang mang. Đã đến tận nơi đây mà tôi vẫn chưa dám tin chắc vào quyết định trọng đại của mình.

Khi giai điệu trầm bổng của Mozart quyện vào từng lớp không khí, cha tôi trịnh trọng trong bộ lễ phục tiến lại gần và ghé vào tai tôi thì thầm những lời của một người từng trải: “Không quá muộn đâu con,” – rồi ông vẫy vẫy một nắm những tờ giấy bạc trước mắt tôi – “nếu con muốn thoát khỏi chuyện này, cha sẽ đưa con năm trăm đô la và một vé xe buýt đường dài để con đến bất kỳ nơi nào con muốn”.

Tôi không cho Jett – vị hôn phu của tôi – biết chuyện này. Thật ra không phải cha tôi không ưa “cậu nhóc lêu nghêu” đó, cha hài lòng và thậm chí còn rất quý anh, nhưng chứng kiến sự tan vỡ của cuộc hôn nhân đầy bốc đồng trước đó của chị tôi cùng với việc biết rằng tôi và Jett chỉ quen nhau chưa đầy tám tháng trước khi cưới đã khiến ông có chút phân vân, lo lắng.

Nhưng những thấp thỏm của cha tôi đã sớm được giải quyết. Một số người vui tính vẫn từng nói: Hôn nhân mới là giai đoạn để thật sự hiểu về nhau, chứ không phải lúc yêu nhau. Chúng tôi quen nhau vào ngày lễ Lao động, đính hôn vào ngày lễ Tạ ơn và kết hôn vào một ngày tháng Giêng mưa bão dữ dội bậc nhất trong lịch sử. Việc chuyển đến sống tại miền Đông – nơi mà cả hai đều không có lấy một người thân nào và rồi việc có con trước dịp kỷ niệm ngày cưới lần thứ hai đã giúp chúng tôi hiểu về nhau nhiều hơn.

Tuy bảy năm chung sống không đem lại cho chúng tôi bất cứ điều gì giống những câu chúc ý nghĩa được ghi trong các tấm thiệp chúc mừng đám cưới, cả hai cũng kịp nghiệm ra một vài điều gì đó cho riêng mình. Ngay trước khi tuần trăng mật kết thúc, chúng tôi nhận ra rằng cái người viết câu “Tình yêu là không bao giờ phải nói lời hối tiếc” ắt hẳn chưa bao giờ kết hôn. Những lời cầu chúc của vị linh mục ở nhà thờ rằng “hai con sẽ cùng nhìn về một hướng” đã vẽ nên một bức tranh vô cùng tươi đẹp. Nhưng một cuộc sống không hoàn toàn như thế.

Mọi thứ trở nên bớt căng thẳng khi chúng tôi nhận ra rằng cả hai không cần thiết phải cùng thích những thứ giống nhau mới có thể yêu nhau được. Chúng tôi cùng yêu thích những chuyến hành trình dài ngày trên những quốc lộ thênh thang với những ngôi nhà đủ các kiểu thoáng qua vun vút bên đường. Chỉ bấy nhiêu thôi, các sở thích còn lại của chúng tôi hoàn toàn khác biệt. Anh thích thể loại nhạc hòa tấu réo rắt còn tôi chỉ toàn nghe những bản rock với tiếng ghi-ta điện inh ỏi. Anh thích khiêu vũ trong khi tôi lại vụng về quá sức tưởng tượng. Tôi thích đi du lịch nước ngoài trong khi chồng tôi thậm chí còn chẳng có hộ chiếu.

Trải qua nhiều năm, chúng tôi khám phá ra rằng trong đời sống vợ chồng, sự tự do trong khuôn khổ sẽ góp phần làm cho cuộc sống lứa đôi thêm thi vị. Chồng tôi chưa một lần chú ý tới việc tôi là tác nhân thường xuyên của bảy mươi lăm phần trăm các cuộc gọi đường dài trong hóa đơn điện thoại. Còn tôi, khi nhìn thấy màu vàng lộ liễu của tờ giấy phạt đỗ xe sai quy định trong ngăn kéo của anh, tôi cũng không cho phép mình bộc lộ điều gì hơn một cái nhíu mày. Anh ấy cũng chẳng hề có ý kiến gì khi tôi thức đến tận hai giờ sáng để đọc truyện trinh thám trong khi miệng tôi vẫn không ngừng than vãn về một núi công việc phải làm vào ngày hôm sau. Tôi tỏ ra chẳng hề hay biết gì về việc anh luôn tiêu tốn hàng giờ liền vào một số tiền không nhỏ tại quầy băng đĩa mỗi khi dẫn bọn trẻ vào khu buôn bán. Tôi gật đầu tán thành ngay khi anh ấy nói rằng anh sẽ tìm những mảng tường loang lổ ở phòng ngủ để chà nhẵn và sơn lại sau khi đến văn phòng vào buổi sáng, mặc dù tôi biết chắc rằng anh sẽ quên bẵng lời hứa của mình.

Biết như thế nhưng nếu thời gian quay trở lại, tôi vẫn sẽ từ chối tờ vé xe buýt và nắm tiền mà cha đưa để bước vào cuộc sống hôn nhân với anh. Và cho dù có phải lên bất kỳ chuyến xe nào để đến bất cứ nơi đâu, tôi vẫn sẽ đi cùng Jett và chúng tôi sẽ lại xây dựng một gia đình hạnh phúc như thế.

Phương Hằng dịch
Theo Discreation Is the Better Part of Marriage 

Khi tỉ phú trẻ kén vợ yêu thật (27/05/2010)
Chiếc nhẫn cưới (13/02/2010)
Vẫn còn cổ tích yêu (25/01/2010)
Hối tiếc (07/09/2009)
Cô gái trên xe buýt (28/04/2009)
Vết chàm trên khuôn mặt (17/02/2009)
Lần xoa thứ 98 (19/11/2008)
Anh rể tôi (10/10/2008)
Duyên kỳ ngộ (20/07/2008)
Mối tình sắt son (17/06/2008)
Lời xin lỗi thứ 100 (10/06/2008)
Tóc thề (06/06/2008)
Xả thân vì người yêu (28/04/2008)
Chiếc mề đay (19/04/2008)
“Tùy bác” (14/04/2008)
Câu chuyện tình yêu (11/04/2008)
Đi tìm tình yêu (07/04/2008)
Em yêu anh, phẩy (01/04/2008)
Lá thư yêu thương (28/03/2008)
Chiếc ví của tình yêu (24/03/2008)
Xem tiếp >>
 
   THÔNG TIN TUYỂN SINH 2010
   DIỄN ĐÀN TUYỂN SINH
  
Bản quyền 2006-2009 © Hướng nghiệp - Huongnghiep.com.vn
Giấy phép số: 193/GP-BC do Bộ VHTT cấp ngày 10 tháng 7 năm 2006
Email: admin@huongnghiep.vn
Thiet ke web Tầm Nhìn