|
|
|
|
Nồi cháo đắng
Mẹ tôi bưng ra bát cháo nóng. Cháo đậu xanh, ăn với đường. Về nhà với mẹ, lần nào tôi cũng ăn món này. Phải ăn chứ không phải được ăn, vì đây là món mẹ quen nấu cho cả nhà ăn mỗi sáng. Với tôi, bát cháo đậu xanh chẳng bao giờ ngọt.

|
|
| Động lực giúp vượt rào cản tâm lý |
|
Mỗi người trong chúng ta, tôi cũng như bạn đều mang một sức mạnh vô cùng to lớn từ khi sinh ra, nhưng tiếc thay phần lớn chúng ta đã quên, không quan tâm hoặc không dám khám phá khả năng tiềm tàng đó đã từng hiện hữu trong bản thân mình.
|
|
|
| Vệ sĩ của con |
|
Sau những vụ bạo hành xảy ra ở các trường học, chị Mai ở Phú Nhuận giật mình. Con chị cũng đã bị thầy cô nhắc nhở vì hay chọc phá bạn bè. Họp hội phụ huynh lần nào giáo viên cũng báo cho chị biết, nhưng công việc bận rộn, chị không để tâm đến.
|
|
|
| Khi tỉ phú trẻ kén vợ yêu thật |
|
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng trung du yên bình. Gia đình tôi cũng không khá giả gì. Bố tôi đã nghỉ hưu non vì mất sức, ngày ngày còm cõi thùng bánh mỳ bán dạo. Mẹ tôi chạy chợ bán rau. Bố mẹ đã rất vất vả để nuôi tôi và hai đứa em ăn học.
|
|
|
| Đừng khóc vì làm đổ sữa |
|
Một nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ, lúc mới bắt đầu sự nghiệp, đã mở một trường dạy nghề trong thành phố, sau đó lần lượt mở thêm cơ sở ở nhiều nơi khác. Ông đã phải chi rất nhiều tiền cho quảng cáo, thuê mặt bằng, thuê giáo viên v.v… Vốn đầu tư không nhỏ, cho nên doanh thu phải khá cao mới đủ tiền trang trải chi phí, ngoài ra còn phải tính đến lợi nhuận nữa chứ!
|
|
|
| Cũ và Mới |
- Xe mới hả? - Cậu bạn tôi hỏi.
- Đúng - Tôi hào hứng - Trông mới cứng, phải không?
|
|
|
| Một tấm lòng |
|
Lúc Rose buông cây bút xuống bàn, vươn vai xua đi cơn mệt mỏi thì đồng hồ đã chỉ 8 giờ rưỡi tối. Cô là người cuối cùng rời khỏi công ty. Ngồi vào xe, cô nhìn bâng quơ vào kính chiếu hậu và chợt nhận ra có ai đó đang lao nhanh về phía xe mình. Cô chỉ kịp đóng sầm cánh cửa xe thì hắn đã đến bên và chĩa súng vào cô. Trong tích tắc, Rose hiểu ra tình thế của mình. Cô miễn cưỡng mở cửa xe. Tên cướp ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh. Rose sợ hãi làm theo một cách ngoan ngoãn, không dám nói lời nào.
|
|
|
| Nỗi buồn thượng lưu |
Truyện hay không? - nàng hỏi.
- Chưa đọc à? Cũng được - chồng đáp.
Một khoảng lặng. Giọng chồng uể oải: - Truyện này mà dựng thành phim cũng hấp dẫn.
|
|
|
| Tiếng lanh canh và những ô cửa sổ sáng đèn |
|
Xe hủ tíu gõ của đôi vợ chồng và đứa con trai đang dọn hàng lẹ làng với vài ba chiếc bàn gỗ, một chồng ghế nhựa. Phân nửa chúng nứt vỡ, sắp gãy lìa đến nơi. Tuy nhiên nếu chồng hai ba chiếc với nhau vẫn còn có thể “an tọa”, chưa sợ đang yên vị bỗng dưng “bịch” xuống đất. Khách đến ăn cũng chẳng hơi đâu để ý, cốt “làm” một tô lót bụng đỡ cồn cào thôi, nghĩ ngợi nhiều chi.
|
|
|
| Quà tặng và tiền bạc |
|
Chúng ta thường có những suy nghĩ khác nhau về mục đích sử dụng đồng tiền. Để đạt được hiệu quả trong việc tặng quà, có thể một số người sẽ cần phải thay đổi quan điểm của bản thân đối với vấn đề tiền bạc.
|
|
|
|
|
Trang
[1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24] [25]
|
| |
|
|
|
|