|
|
|
|
Cũ và Mới
- Xe mới hả? - Cậu bạn tôi hỏi.
- Đúng - Tôi hào hứng - Trông mới cứng, phải không?

|
|
| Một tấm lòng |
|
Lúc Rose buông cây bút xuống bàn, vươn vai xua đi cơn mệt mỏi thì đồng hồ đã chỉ 8 giờ rưỡi tối. Cô là người cuối cùng rời khỏi công ty. Ngồi vào xe, cô nhìn bâng quơ vào kính chiếu hậu và chợt nhận ra có ai đó đang lao nhanh về phía xe mình. Cô chỉ kịp đóng sầm cánh cửa xe thì hắn đã đến bên và chĩa súng vào cô. Trong tích tắc, Rose hiểu ra tình thế của mình. Cô miễn cưỡng mở cửa xe. Tên cướp ra hiệu cho cô ngồi bên cạnh. Rose sợ hãi làm theo một cách ngoan ngoãn, không dám nói lời nào.
|
|
|
| Những lời nói của bạn |
|
Trên đường về nhà hôm qua, tôi bật đài trên xe ô tô để nghe bản tin Chicago. Tôi nhận ra ngay là giọng của phát ngôn viên nghe rất buồn. Một vụ tai nạn máy bay đã xảy ra ở phía Bắc Chicago. Và Bob Collins, phát ngôn viên của tin buổi sáng đã mất trong vụ tai nạn!
|
|
|
| Điều không thể chỉ cần thêm một ít thời gian |
|
Ở tuổi hai mươi, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết trong đời. Tôi có một cơ thể khỏe mạnh: tôi là một tay chơi trượt nước và trượt tuyết khá cừ, chơi gôn, quần vợt, bóng rổ và bóng chuyền. Thậm chí tôi còn tham gia một giải đấu bowling nữa. Tôi chạy bộ gần như mỗi ngày.
|
|
|
| Vết sẹo |
|
Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày.
|
|
|
| Bỏ qua oán hờn |
|
Một thương gia trong một thị trấn nhỏ nọ có hai người con trai sinh đôi. Hai chàng trai cùng làm việc tại cửa hàng của cha mình. Khi ông qua đời, họ thay ông trông coi cửa hàng đó. Mọi việc đều êm đẹp cho đến một ngày kia, khi một tờ giấy bạc biến mất.
|
|
|
| Chuyện hai anh em |
|
Cô bé kéo sợi dây đu khiến cho chiếc đu do ba làm ngày càng bay cao sát gần đám cành lá của cây sao cao ngất. Gió thổi mát lạnh đôi má cô bé. Vào thời gian ấy cô bé lên năm và đang giận dỗi ông anh lên mười một tuổi của mình tên là David.
|
|
|
| Tiếng dương cầm gửi lại |
|
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, đông con. Chỉ riêng việc lo cho anh chị em tôi đủ ăn, đủ mặc đã là rất vất vả cho bố mẹ tôi, chưa nói gì đến việc cho chúng tôi học hành đến nơi đến chốn.
|
|
|
| Bức ảnh vô giá |
|
Một ông lão dáng người thấp bé bước vào cửa hàng, trên tay là một khung ảnh bằng nhựa tổng hợp màu xanh lá đã sờn cũ với hình một đôi vợ chồng trẻ bên trong.
|
|
|
| Điều chưa nói |
|
Những ký ức thuở tôi còn ngồi trong xe đẩy em bé là tiếng leng keng của nước đá trong ly uýt-ky pha soda và mùi vị của những trái ô-liu xanh. Mẹ tôi là một người phụ nữ xinh đẹp và hoạt bát, nhưng trước khi tôi biết đi chập chững, cũng là khoảng mười hai năm sau ngày cưới, cha tôi đã bỏ đi, mẹ trở nên suy sụp và chán nản.
|
|
|
| Lựa chọn cuộc sống |
|
Tôi đã bỏ ra gần 20 năm trong cuộc đời mình chỉ để suy đi nghĩ lại hai việc: tiếp tục hút thuốc hay cố gắng từ bỏ thói quen này. Đấy là một cái vòng lẩn quẩn mà tôi không tài nào thoát khỏi được.
|
|
|
|
|
Trang
[1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
|
| |
|
|
|
|